Hai tuần trước, tôi đã đặt mua một số cuốn sách qua một trong những nền tảng thương mại điện tử phổ biến nhất tại Việt Nam. Một tuần sau, tôi nhận được bảy kiện hàng vào những ngày khác nhau. Khi mở, tôi rất vui và tò mò về nội dung cuốn sách. Tuy nhiên, một phần khác trong tôi cảm thấy áy náy khi mở ra và nhìn thấy lượng rác thải bao bì được tạo ra. Chúng được làm từ bìa cứng, băng dính và các vật liệu nhựa chống va đập v.v. Quá nhiều thứ đi kèm chỉ cho một cuốn sách. Đây là một ví dụ về mua sắm trực tuyến tại Việt Nam, không chỉ đối với sách mà còn đối với phần lớn hàng hóa và dịch vụ, theo trải nghiệm hiện tại của tôi.
Tôi tự hỏi có bao nhiêu người trong chúng ta thực sự nhận thấy tình trạng này? Một số câu hỏi vẫn còn trong đầu tôi:
- Làm thế nào để quản lý một cách hợp lý lượng rác thải và khí thải phát sinh từ các hoạt động này? Nhà sách, nền tảng thương mại điện tử, dịch vụ vận chuyển? Làm sao nào để phân bổ trách nhiệm giữa những đơn vị này?
- Là một khách hàng thông thường, tôi có thể lựa chọn cửa hàng, nền tảng hoặc dịch vụ vận chuyển được chứng nhận chính thức như thế nào để có thể lựa chọn hỗ trợ nền kinh tế số và xanh một cách thoải mái hơn?
- Làm thế nào chúng ta có thể áp dụng các công cụ sinh thái tuần hoàn trong trường hợp này để thúc đẩy cạnh tranh lành mạnh và thúc đẩy mô hình kinh doanh bền vững?
P.S.: Nhân tiện, tôi vẫn thích mua sách ở các hiệu sách mỗi khi có thời gian. Nhớ lại thời sinh viên, khám phá những hiệu sách cũ và bất ngờ tìm thấy những cuốn sách mình thích, giống như quay ngược thời gian và tự hỏi chủ nhân của chúng là ai 😊.
Trần Thị Nguyệt
Bài này được đăng lần đầu trên LinkedIn vào tháng 11/2025.
Bản tiếng Việt được dịch từ bản tiếng Anh bằng Google Dịch và có hiệu chỉnh.
Ảnh được tạo bởi AI với các câu lệnh từ tác giả Trần Thị Nguyệt.